Chúa Nhật VII Thường Niên - Năm B
 
 

Bại liệt.

Khi người bại liệt được đưa xuống trước mặt Đức Giêsu, Ngài cảm nhận ngay lòng tin mạnh mẽ của họ.

Lòng tin không chịu lùi bước trước khó khăn: phải vượt qua đám đông chật cứng trước cửa.

Lòng tin tìm ra con đường khác thường để đến với Đức Giêsu: không qua bằng cửa chính, nhưng bằng lỗ hổng ở mái nhà.

Lòng tin mang tính tập thể, đồng tâm nhất trí: người bại liệt cần bốn người bạn khiêng mình, bốn người khiêng đồng ý cùng nhau giúp người bại liệt.

Lòng tin đòi nỗ lực, đổ mồ hôi: khoét một lỗ to, khiêng lên mái, rồi từ từ thả xuống.

Lòng tin đòi sự tế nhị, nhẹ nhàng: phải xin phép chủ nhà và phải sửa lại mái nhà sau đó, phải khéo léo khi dỡ mái ngay trên chỗ Đức Giêsu ngồi.

Lòng tin đòi sự liều lĩnh: có thể Đức Giêsu coi việc làm như vậy là khiếm nhã, có thể Ngài bực bội vì bài giảng của mình bị xáo trộn.

Người nằm chõng và các người khiêng đều có lòng tin.

Nhìn họ, ta thấy mình tin ít biết chừng nào. Tin đâu phải chỉ là thái độ của ý chí, mà của cả con người, đầu để nghĩ, tay để làm.

Nhìn họ, ta thấy mình chưa thực sự biết muốn. Nếu ta thực sự muốn và thực sự tin vào Chúa, thì ta đã có thể ra khỏi sự bại liệt của mình từ lâu.

"Này con, các tội của con được tha".

Người bại liệt chờ được khỏi, còn Đức Giêsu lại tha tội cho anh.

Phải chăng tội là nguyên nhân cội rễ của sự bại liệt?

Có lần Đức Giêsu nói với một người bại liệt khác:

"Anh đã được khỏi. Đừng phạm tội nữa, kẻo phải khốn hơn" (Ga 5,14).

Tha tội là chữa bệnh bại liệt của tâm hồn.

Như thế cuối cùng anh được giải phóng cả hồn lẫn xác.

Khi anh đứng dậy, vác chõng mà đi về nhà, chúng ta thấy anh được tự do, hết bị trói buộc: trói buộc vào chõng và trói buộc vào tội.

Các kinh sư bực bội khi nghe câu: "Tội con được tha." Họ hiểu là Đức Giêsu tự cho mình quyền tha tội. Như thế là phạm thượng, là tiếm quyền của một mình Thiên Chúa.

Chúng ta cần nhìn các kinh sư. Họ ngồi một chỗ, không hề mở miệng, chỉ nghĩ trong lòng. Họ bị khô cứng, kẹt cứng trong một nguyên tắc đúng. Họ không tin Thiên Chúa có thể chia sẻ quyền này cho Đức Giêsu. Ngay khi người bại liệt đi được, có lẽ họ vẫn không tin. Họ vẫn ngồi đó với những định kiến của mình. Cả thân xác lẫn tinh thần của họ không dám chuyển động, không dám mở ra để thấy cái gì khác hơn, mới hơn mà trước đây họ chưa hề nghĩ tới. Rốt cuộc thì ai bại liệt hơn ai?

Xin Chúa cho chúng ta thấy mình dễ bị bại liệt, dễ khép lại trong những xác tín và công thức chắc nịch, đến nỗi mất khả năng đón nhận những vén mở bất ngờ của Chúa.

Gợi Ý Chia Sẻ

Khi nhìn ngắm lòng tin của người bất toại và bốn người khiêng, bạn nghĩ gì về lòng tin của bạn? Lòng tin của bạn còn thiếu những nét nào?

Các kinh sư không tin Đức Giêsu, vì họ tin chỉ mình Thiên Chúa mới có quyền tha tội. Làm sao để lòng tin của chúng ta không làm chúng ta khép lại trước những vén mở bất ngờ và mới mẻ của Thiên Chúa?

Cầu Nguyện

Lạy Chúa, xin ban cho con đức tin lớn hơn hạt cải, để con làm bật rễ khỏi lòng con những ích kỷ và khép kín.

Xin cho con đức tin can đảm để con chẳng sợ thiệt thòi khi trao hiến, chẳng sợ từ bỏ những gì con cậy dựa xưa nay.

Xin cho con đức tin sáng suốt để con thấy được thế giới mà mắt phàm không thấy, thấy được Đấng Vô Hình, nhưng rất gần gũi thân thương, thấy được Đức Kitô nơi những người nghèo khổ.

Xin cho con đức tin liều lĩnh, dám mất tất cả chỉ vì yêu Chúa và tha nhân, dám tiến bước trong bóng đêm chỉ vì mang trong tim một đốm lửa của Chúa, dám lội ngược dòng với thế gian và khước từ những mời mọc quyến rũ của nó.

Xin cho con đức tin vui tươi, hạnh phúc vì biết những gì đang chờ mình ở cuối đường, sung sướng vì biết mình được yêu ngay giữa những sa mù của cuộc sống.

Cuối cùng, xin cho con đức tin cứng cáp qua những cọ xát đau thương của phận người, để dù bao thăng trầm dâu bể, con cũng không để tàn lụi niềm tin vào Thiên Chúa và vào con người.